Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

Mối tình đầu


Day dứt với mối tình đầu
15/01/2011 08:44 (GMT +7)
Người ta vẫn nói: “Hạnh phúc là một cái gì đó thật giản dị, khó tìm kiếm nhưng cũng khó nắm giữ”. Giờ thì anh đã hiểu, đã thấm thía điều đó. Giá như cuộc đời có chữ “nếu”, giá như thời gian có thể quay trở lại để anh và em cùng viết tiếp câu chuyện tình dở dang trên trang giấy học trò. 
Nhìn những cặp tình nhân hạnh phúc bên nhau trong gió lạnh mùa đông mà sao thấy lòng mình thổn thức, hình như khóe mắt cay cay ....
Một chuyện tình đẹp nhưng buồn, một chuyện tình ắp đầy kỷ niệm hằn sâu vào trong ký ức của mỗi người, có thể đó là duyên số của đôi mình. Với anh đó là khoảng trời hạnh phúc nhưng cũng là vết thương khó lành …..
Chiều thứ bảy sau khi tan học, tôi ra đón xe buýt về quê sau một tháng xa nhà. Em cũng đón xe buýt về nhà, em đứng đó mong manh giữa cơn mưa phùn bay bay đầu mùa thu, em đứng đó nhìn tôi cười, tôi cũng cười đáp lại. Không biết loay hoay thế nào mà chúng tôi lại cùng ngồi chung một dãy ghế. Em nói: “Mình làm quen nhé!”, và tôi đã bắt đầu để ý đến em từ giây phút ấy. Không biết mối tình của tôi có phải là tiếng sét ái tình không nhưng em bước vào trái tim tôi nhẹ nhàng như câu chuyện cổ tích.
Ảnh minh họa
Em hiền lắm, em dễ mến lắm với mái tóc dài đến thắt lưng, hai má lúm đồng tiền cùng cái răng khểnh duyên đến kỳ lạ. Tim anh loạn nhịp ở giây phút đầu tiên. Duyên số run rủi cho đôi mình gặp nhau, anh tin vào tình yêu của hai đứa. Vậy mà ……
Cuộc sống có em như chắp thêm một sinh lực mới cho tôi, có em tôi phải chia sẻ bớt quỹ thời gian với bạn bè, có em tôi thấy ấm áp hơn khi gió đông kéo về. Sinh viên nghèo, sinh viên lên giảng đường với gói mì tôm, tô hủ tiếu nhưng tôi vẫn dành cho em những gì ngon nhất mỗi khi hai đứa ăn chung. Rồi tôi lại sốt ruột không tiếp thu bài được khi đang ngồi ở giảng đường mà lo em đang ốm nằm ở nhà. Tôi lo lắng cho em hơn ai hết, tôi quan tâm em còn hơn quan tâm đến bản thân mình bởi vì tôi yêu em nhiều lắm.
Thế mà em nói ra lời chia tay với lý do đơn giản quá “Em cảm thấy mình không hợp nhau nữa”. Tôi buồn lắm, bản lĩnh đàn ông trong tôi không cho phép tôi rơi nước mắt nhưng trong lòng tôi nước mắt đang rơi nhiều lắm em biết không? Nhiều khi nghĩ về em, không hiểu tôi làm gì có lỗi với em. Tôi không biết phải làm sao để em quay về với tôi như lúc ban đầu, để hai đứa cùng thực hiện lời hứa khi xưa. Làm sao …. tôi được có em mãi mãi, làm sao anh gạt tên em ra khỏi niềm trăn trở khi ngày ngày tôi vẫn đi làm về trên con đường xưa, nơi góc công viên ấy …… Em không cho tôi một lý do rõ ràng và tình yêu kết thúc bằng một dấu chấm hỏi.

Tôi vẫn đi về trên con đường quen thuộc ấy, tôi vẫn nghĩ em vẫn bước bên cạnh tôi như ngày nào, vẫn nắm tay tôi đi thật chặt như sợ tôi sẽ chạy mất. Em ơi! Anh nhớ lắm …… anh nhớ lắm con đường anh và em từng bước, anh nhớ lắm nơi góc công viên anh và em từng ngồi học bài.
5 năm là khoảng thời gian không quá dài trong đời người nhưng bao nhiêu đó cũng đủ tạo nên một mối tình với thật nhiều kỷ niệm đẹp phải không em? Mối tình đầu của tôi đấy, tôi đã từng giới thiệu với bạn bè về em như thế. Giờ đây, mỗi khi bạn bè hỏi tôi “Mối tình đầu của mày đâu”, tôi để tay vào ngực và nói “Mối tình đầu của tao ở đây này”. Với anh em vẫn hiện diện trong tim anh như ngày nào. Anh cứ ngỡ em vẫn ở đó, vẫn ngồi nơi ghế đá đợi anh sau giờ tan trường. Thế mà …… anh hụt hẫng.
Nếu ngày đó mình không nhìn thấy nhau chắc giờ đây không thế nào đâu em nhỉ! Mà nếu ngày đó em cho anh một lý do rõ ràng khi chia tay thì giờ đây anh không phải day dứt với mối tình đầu. Nhưng dẫu thế nào đi nữa em vẫn là hạnh phúc của anh và mãi mãi chiếm một góc tim anh không ai thay thế được.
                                                                                                           

Rainning


Mưa

Hôm nay mưa. Mưa lất phất buồn. Con đường dài càng thêm hun hút. Những vòng xe chợt trắng xóa như nhạt nhòa trong đêm mưa. Ta vội vã đi dưới bóng mưa qua vội vã. Chợt nghe lòng ngun ngút lạnh. Lạnh vô chừng. Hình như ngày xưa ấy cũng có mưa rơi…
Ngày xưa ấy…
rain rain  by walkingfetus Mưa
Em lặng nhìn người ta dịu dàng vén sợi tóc mây của người yêu bé nhỏ. Hình như có một thời người ấy cũng đã từng vén sợi tóc mây em. Ta lặng nhìn em. Một thoáng ta thấy hình như nụ cười em long lanh như giọt lệ. Tóc mây em, người ta thôi vén tự bao giờ? Đêm lạnh. Lạnh lắm…
Đêm nay tôi vội vã đi thật nhanh dưới bóng mưa qua. Mưa rơi lất phất. Buồn như nụ cười của người con gái ngày xưa… Mưa vương đầy vai áo, nghe lành lạnh… Hình như ngày ấy, mưa cũng vương thật nhiều trên vai áo tôi…
Em khẽ bảo tôi chở em đi đến một nơi nào đó. Tôi biết em đợi chờ gì trong những vòng xe… Một bờ vai để em có thể thành thật khóc với tất cả niềm đau. Một bờ vai để vỗ về tâm hồn em đang tê dại. Nhưng chao ôi! Bờ vai tôi nhỏ quá. Có lẽ nào an ủi được niềm đau em…
Đêm nay, tôi vội vã đi dưới bóng mưa vội vã. Nhưng đi đâu? Tôi cũng không biết nữa… Đi cho tròn hết những vòng xe… Đi cho biết dòng đời đang cuộn mãi đầy vơi. Đi cho biết mưa buồn như một cuộc tình cay đắng…
Tôi chở em đi mãi. Qua con đường này đã bao nhiêu lần! Sau lưng tôi, em vẫn im lặng… Không nói dù một lời nào cho vơi bớt chút niềm đau. Tôi sợ sự im lặng của em. Sự im lặng giữa một phố xá ồn ào. Tôi muốn đập vỡ nát sự im lặng nao lòng ấy. Nhưng tôi không dám quay đầu nhìn lại. Bởi thật sự tôi không dám nhìn đôi mắt em đang đỏ rưng rưng… Đêm ấy, mưa cũng trái mùa…Thời gian cứ thế, lặng lẽ trôi không ngừng nghỉ. 5 năm trôi với bao nhiêu cơn mưa trái mùa đã đủ cuốn chuyện cũ trôi thật sâu vào quên lãng hay chưa. 5 năm rồi. Người con trai ấy có còn dịu dàng vén sợi tóc mây của người yêu không? 5 năm rồi. Em có còn chạnh lòng khi sợi tóc mây bay bâng quơ? Chỉ có tôi. 5 năm rồi, mỗi khi cơn mưa trái mùa lất phất rơi vội vã, tôi lại mộng du theo những vòng xe, đi thật vội vã trong mưa để nhặt lại cho hết những giọt lệ xưa em lặng lẽ buông lơi…
Bờ vai tôi nhỏ quá, em làm sao dựa vào để tôi an ủi vỗ về đây?
It Can  t Rain all the Time by x horizon Mưa
2. Mưa. Mưa mong manh quá. Ta muốn giơ tay, nhưng lại e vỡ mất hạt mưa xa…
Em. Em cũng mong manh quá. Mấy lần ta đưa tay ra. Nhưng cùng ngần ấy lần tay ta rụt lại. Em mong manh vô chừng. Ta ngập ngừng không dám chạm vào em…
Ta vốn không muốn yêu mưa. Bởi mưa buồn. Buồn lắm. Chẳng có gì thê lương bằng cảm giác một mình ngồi lặng nghe tiếng mưa đều đều điểm nhịp trên mái tôn trong một buổi chiều u ám. Mà ta, ta thì vốn luôn luôn một mình…Ta vốn không muốn yêu em. Trước vẻ mong manh của em, ta chợt nghe sợ hãi. Rồi một ngày, ta sẽ làm em khóc. Giọt nước mắt em sẽ thành án chung thân giam ta trong cõi ăn năn mất thôi. Không! Ta không thể yêu em! Yêu làm gì cũng chỉ để xót xa nhau!
Thế mà sao ta lại vẫn yêu mưa. Thế mà sao ta vẫn cứ vươn tay hứng lấy từng giọt trinh nguyên đang âm thầm buông rơi giữa cõi đất trời! Không! Ta không muốn yêu mưa!
Thế mà sao ta lại cứ yêu em. Thế mà sao ta vẫn cứ muốn ôm ghì lấy em mỏng manh trong đôi tay mình. Không! Ta không thể yêu em! Bờ vai ta bé nhỏ quá. Lấy gì đây cho em khóc trong những đêm mưa?
Ta yêu mưa. Thế cho nên mỗi khi mưa đến, những vòng xe ta lại mộng du đi mãi trong mưa. Ta không dám yêu em. Thế cho nên mỗi lần em đến, ta lại mộng du mình vào một cõi quên…
Mưa rơi. Nghe thật chơi vơi. Từ giọt nhỏ vào hồn. Nhức nhói. Vậy mà ta vẫn thích một mình đi dưới những cơn mưa… Vì cái gì cơ chứ? Không biết nữa! Hay chỉ vì trong đó có những giọt mưa?
The rain by niniasiberiana Mưa
Ngày ấy, hình như có mưa rơi. Em và ta đứng nép vào trong mái hiên nhỏ. Em đưa tay hứng những giọt mưa, khúc khích cười khi nhìn những giọt mưa vỡ tan len qua kẽ tay. Em vô tâm và mưa cũng vô tâm…
Từ độ nào tiếng mưa nghe buồn thế? Rả rích. Đều đều. Cứ như là tiếng vọng của một khúc kinh cầu. Phải chăng từ ngàn xưa rồi tiếng mưa đã thế? Hay chỉ mới từ khi ta thôi không còn vô tâm nữa? Ta hỏi mưa. Mưa chẳng trả lời. Mưa lặng lẽ buông mình tan vào trong đất. Mưa cũng dỗi hờn? Mưa bỏ ta đi!…
Ngày ấy, nép dưới mái hiên, ta chợt nghe lòng mình không còn vô tâm nữa. Đưa tay hứng giọt mưa rơi. Lòng bàn tay lạnh ngắt. Hạt mưa vỡ tan đọng giữa lòng bàn tay. Ta tiếc nuối siết bàn tay lại. Giọt mưa lạnh lùng len nhè nhẹ qua tay. Trong tay trống rỗng. Trong lòng trống rỗng…Cho đến tận bây giờ ta vẫn giữ thói quen hay giơ tay hứng những giọt mưa rơi. Nhưng không bao giờ ta siết bàn tay mình lại thêm lần nữa. Không thể nào nắm giữ được hạt mưa đâu. Thôi thì cứ xòe bàn tay lạnh ngắt, nhìn mưa rơi, rồi lại nhìn mưa len nhè nhẹ qua tay. Từng giọt… Từng giọt… Đến rồi đi… Những giọt mưa đến rồi lại đi…
Ngày xa nhau, ta lặng lẽ quay đi. Không níu kéo, không hề day dứt. Mà hình như chiều ấy cũng có mưa. Ta đã biết giọt mưa thuộc về đất. Ta đã biết không thể nào níu kéo được mưa. Cũng như không thể nào níu kéo được em. Vậy thì ta còn níu kéo làm gì. Thôi thì thôi, cứ để như mưa. Đến rồi đi. Không một lời oán trách. Và một khoảng khắc nào thôi mưa cũng đã từng vương ngón tay ta…
Thỉnh thoảng gặp lại em. Chợt nghe lòng dìu dịu. Một khoảng khắc nào, mưa cũng đã từng vương ngón tay ta. Ta sẽ nâng niu, dù chỉ là khoảng khắc nhỏ…
Khoảnh khắc em và khoảnh khắc mưa cho cuộc đời ta nhòe ướt những vần thơ.Chiều lang thang trên phố. Bất chợt một cơn mưa ào ạt kéo ngang. Nhòe ướt cả con phố dài nỗi nhớ. Mưa đến rất nhanh. Và mưa tạnh cũng rất nhanh. Nếu không có con đường nhòa nước, ta cũng chẳng tin rằng vừa có mưa qua…
Mưa thành phố cũng vô tình ghê lắm. Đến vội vàng mà đi cũng vội vàng. Cơ hồ như chẳng thèm biết có một người đang âm thầm đi trên con phố dài hun hút. Mưa đến. Rồi mưa đi. Chỉ còn để lại những lạnh lùng. Người đi vẫn âm thầm đi trên phố. Mưa ơi, cớ sao không dừng chân một chốc, cho người đi đỡ một chút lạnh lùng. Cho người đi còn được hứng mưa rơi, tự dối lòng giọt mưa ấm lắm…
Rain  by eibhilinnn Mưa
Ngày xưa, người con gái ấy, người con gái rất thích đi trong những chiều mưa, đã tặng ta một tứ thơ rất đẹp về mưa. Rất đẹp và rất buồn. Ta định viết tặng em những câu thơ thật đẹp. Câu thơ chưa viết được, cơn mưa tàn. Tan một mùa yêu. Người con gái ngày xưa đi về nơi xa, xa lắm. Tứ thơ xưa ta không viết nữa. Đành lạnh lùng cất vào kỷ niệm ngày mưa. Mùa yêu tàn, tứ thơ xưa dang dở. Thôi đành bỡ ngỡ một mình âm thầm với những mưa rơi…
                                                                                                                  linh_ck@yahoo.com